43 tuổi, 4 cô con gái, 3 đời
vợ, chàng diễn viên của những vai xã
hội đen thấy mình già đi vì những lo lắng tinh thần.
- Khán giả quen với
Tùng Dương trong những vai phản diện,
gần đây thấy anh chuyển hướng sang đóng vai hài. Nguyên nhân nào khiến
anh có
lựa chọn này?
- Thực ra chuyển từ dạng
vai phản diện mình đang thành công sang
đóng vai hài, tôi rất hoang mang. Khi đóng Những người độc
thân vui vẻ, tôi đã nói
với đạo diễn Đỗ Thanh Hải, tôi không thấy tự tin vì tố chất của mình là
lạnh,
bây giờ vào những vai hoạt náo sợ không ra gì. Nhưng Hải bảo ở tôi có
chút gì
hơi “Trần Quấy”, thế là tôi làm. Đến khi vào giữa một dàn diễn viên quá
nhiều
sao hài, tự nhiên mình bị loãng. Hơn nữa, phim đó sau một thời gian kịch
bản
cũng nhạt, anh chị em không có háo hức gì lắm.
Sau một lần hẫng, tôi cân
nhắc rất kỹ. Nghề diễn viên, chọn sai
đường đi là hỏng ngay. Cứ tưởng mối duyên hài với mình thế là đứt hẳn,
nhưng khi
đạo diễn Đỗ Đức Thành mời vào vai trong "Camera
công sở", tôi
lại gật đầu. Sau khi xem xét kỹ nguyên bản gốc của Pháp, tôi thấy kiểu
này hợp
với mình vì đây cũng là một dạng sitcom nhưng ngắn gọn, cô đọng, câu
chuyện tập
trung nên không làm người xem bị loãng như Những người độc thân vui
vẻ.
Trong con người tôi tố chất hài chưa nhiều, nhưng nếu biết vận dụng tốt
các câu
thoại, phối hợp ăn khớp với bạn diễn thì câu chuyện sẽ hỗ trợ mình rất
nhiều.
- Chuyển từ sở trường
sang sở đoản, anh gặp những khó khăn
gì?
- Việc đầu tiên là không
quen với lối diễn. Một quá trình dài
tôi đóng những vai phản diện, mưu mô, thủ đoạn nên cách diễn thâm trầm,
biểu lộ
nội tâm bên trong nhiều hơn. Trong khi đó đóng sitcom, lối diễn hơi hoạt
náo,
cường điệu, cơ mặt và chân tay hoạt động sôi nổi. Hai dạng hầu như trái
ngược
nhau, không hiểu sao các đạo diễn lại thích khai thác tôi ở góc độ hài.
Khi nhận
vai, tôi tập thói quen quên mình từng đóng xã hội đen mà luôn nghĩ, ta
đây “nhí
nhố” chẳng kém ai. Nói cách khác là phá vỡ bức tường trong suy nghĩ của
chính
mình.
- Anh ở đâu giữa hai
con người, một hài hước, một mưu mô,
thâm trầm?
- Con người tôi ngoài đời
có lúc im lặng thâm trầm, có lúc vui
tính khi gặp đúng “cạ”. Bản thân tôi tự thấy mình đa tính cách, rất hiền
nhưng
không dễ bị bắt nạt. Thời trẻ tôi không hư nhưng rất cá tính, nghịch
ngợm. Diện
quan hệ của tôi rất rộng, bạn bè xã hội đen cũng có nhưng tôi không bị
ảnh hưởng
kiểu “gần mực thì đen”. Tôi không dễ bị ai lôi cuốn, chơi với bạn bè
luôn nhìn
rõ cái đúng sai. Cái gì tôi cho là đúng tôi sẽ làm, cái gì không thích
kể cả
súng nổ bên tai cũng không ép mình được.
- Việc luôn làm theo ý
mình, luôn cho mình đúng là đóng vai
trò thế nào trong hai lần ly dị của anh?
- Thời còn trẻ, cái tôi
của mình quá lớn. Giờ nghĩ lại thấy đôi
khi mình hơi ăn thua với vợ. Chừng này tuổi, tôi cũng nghĩ khác đi
nhiều. Đàn
ông tứ tuần nhận ra, cái tôi chẳng để giải quyết vấn đề gì, nhất là quan
hệ
trong vợ chồng. Đôi khi sự nhường nhịn của mình không phải gì nguy hiểm
mà sẽ
hay hơn trong cuộc sống.
Tuy nhiên, tôi không hối
tiếc vì trong lòng hiểu rõ, hối tiếc
không giải quyết được gì. Cái chính là mình rút ra kinh nghiệm gì sau đổ
vỡ. Nếu
có chuyến tàu đi ngược thời gian, với cái suy nghĩ, lý trí của mình bây
giờ, có
thể mình hành động khác. Nhưng nếu sống lại thời gian ấy mà vẫn là con
người
ngày xưa, chắc gì mình làm được đúng hơn. Ở cuộc hôn nhân thứ ba, tôi
biết dung
hòa hơn những mâu thuẫn vì tôi nhận ra bao giờ cũng có cách giải quyết
mâu
thuẫn, vấn đề mình có thích giải quyết hay không.
- Hai người vợ đầu làm
nghệ thuật giống anh, cái tôi của mỗi
người đều quá lớn. Với người vợ thứ ba chuyên kinh doanh, anh tìm sự
dung hòa ra
sao?
- Tôi là nghệ sĩ, vợ làm
kinh doanh nên đồng cảm với nhau rất
dễ. Nghệ sĩ với nghệ sĩ như hai thỏi nam châm cùng dấu, luôn đẩy nhau.
Vợ tôi và
tôi bây giờ khác cả ngành nghề và tính cách nên hỗ trợ cho nhau rất tốt
và luôn
hấp dẫn nhau. Công việc vợ bản chất khô khan, tôi tạo cho cô ấy niềm vui
và
những cái lãng mạn nghệ sĩ để cô ấy có cuộc sống cân bằng. Bản thân tôi
cũng
thế, mỗi khi bay bổng quá mà vút lên cao sẽ có người kéo xuống.
- Người bình thường
hay e ngại kết hôn với nghệ sĩ, bản thân
anh lại trải qua hai đời vợ. Vợ anh nói gì về điều này?
- Đó là bài toán muôn thủa
của cả thế giới mà không có cách giải
quyết. 100 cô vợ thì 101 cô ghen. Những cô lấy chồng nghệ sĩ càng không
yên tâm,
lúc nào cũng nhấp nhổm, có điều cách bộc lộ khác nhau. Người đàn bà lấy
người
đàn ông từng mấy năm chung sống cùng người đàn bà khác, lại thường xuyên
đi làm
phim tiếp xúc cô này cô nọ, bao giờ cũng có những dấu hỏi dù kín đáo.
Bản thân
người đàn ông phải biết cách khéo léo xây dựng lòng tin ở vợ, để họ yên
tâm về
các mối quan hệ của mình ngoài xã hội, đồng thời không bị bóng đen quá
khứ len
lỏi vào trong gia đình.
- Người Việt Nam có
câu “Trai thương vợ cũ”. Bản thân anh và
người vợ thứ hai là diễn viên Hoa Thúy có rất nhiều cơ hội gặp gỡ trong
công
việc, anh thấy có khó khăn gì?
- Tôi lại cho rằng “Trai
thương vợ mới, gái nhớ chồng xưa”. Đàn
ông hay thích cái mới còn phụ nữ hay hoài niệm. Tất nhiên cũng không thể
nào
không nghĩ tới vợ cũ. Tôi quan tâm đến con riêng, đến quá khứ, nhưng
không phải
người đa tình vừa muốn mới vừa không bỏ qua cái cũ. Tôi và Thúy bây giờ
coi nhau
như những người bạn. Thúy cũng lấy chồng. Mọi cái liên hệ với nhau bây
giờ đều
liên quan đến cô con gái 10 tuổi. Những lúc tôi gặp Hoa Thúy, vợ mới của
tôi đều
biết.
- Có bốn cô con gái
với ba người vợ, anh làm thế nào để công
bằng với các con?
- Tôi thể hiện hơi cứng
nhắc nhưng rất khoa học, phân chia thời
gian quan tâm đến con và quay vòng thời gian. Khi con cái có chuyện bất
thường,
cần bố ở bên, gọi điện là có bố ngay. Cô con gái đầu ở tuổi thiếu nữ nên
nhiều
vấn đề lắm. Nhiều khi mình tâm sự với con không phải trên góc độ người
bố mà là
một người bạn lớn tuổi, nhiều kinh nghiệm. Cô bé thứ hai hơn 10 tuổi hay
trao
đổi với bố chuyện học hành. Hai bé sau thì còn nhỏ, lại có cả bố và mẹ
nên yên
tâm hơn. Nhiều người nghĩ rằng xoay vòng với bốn đứa con thì rất mệt
nhưng với
tôi không vấn đề gì. Các con tôi rất yêu quý và tự hào về bố. Tuy nhiên,
tôi
cũng biết, đến tuổi nào đó, nó sẽ không còn tự hào mà quay sang trách
mình.
- Anh tham gia rất
nhiều công việc như đóng phim, làm phó
đạo diễn, kinh doanh…, liệu có áp lực nào từ việc phải đóng góp nuôi con
với các
bà vợ?
- Trong cuộc sống, tôi ít
bị stress vì quen vận động. Thời trẻ
vận động nhiều vì thích đi chơi. Khi có tuổi vận động nhiều vì ham hố
công việc.
Tôi luôn làm việc vì nghĩ, nếu cố gắng, mình có thể bù đắp cho con cả
vật chất,
tinh thần để chúng không bị tủi thân với bè bạn và cảm thấy lúc nào cũng
có bố ở
bên cạnh. Chuyện góp sức nuôi con bây giờ với tôi cũng đơn giản hơn
nhiều rồi.
Tôi cũng tính hết cả việc lo cho con ăn học sau này, không lúc nào cảm
thấy bị
thúc bách theo kiểu đến tháng mà chưa có tiền đóng góp với vợ cũ. Tôi
chỉ hay lo
nghĩ đến vấn đề tinh thần là chính.
- Thường xuyên lo nghĩ
tinh thần, vậy điều gì khiến anh có
thể giữ được ngoại hình trẻ trung như đàn ông ba mươi?
- Nói thực bây giờ tôi
xuống cấp nhiều rồi. Dạo này mọi người
gặp tôi đều nhận xét, tôi hom hem, xanh xao hơn. Ngày trước lúc nào da
tôi cũng
căng, người ngợm béo tốt. Soi gương thấy mặt già và nhiều nếp nhăn,
chứng tỏ là
suy nghĩ nhiều. Không hẳn là áp lực quá ghê gớm nhưng 4 cô con gái, các
quan hệ
đối nội đối ngoại, những mối liên hệ vợ cũ, công việc làm ăn cũng không
đơn
giản. Tôi bây giờ không được gọi là trẻ lâu nữa rồi. Không hiểu 5 năm
nữa mình
như thế nào?
Vnexpress Ngọc Trần thực hiện